Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

MÃI MÃI GHI ƠN.

MÃI MÃI GHI ƠN.

Chiến tranh đã đi qua....., để lại bao nhiêu mất mát cho dân tộc,..... thật xúc động khi những chiến sĩ đã  hy sinh xương máu để bảo vệ quê hương đất nước,.....bao gia đình luôn canh cánh trong lòng bởi người thân của họ bỏ mình nơi xa xôi của tổ quốc,....Hôm nay tôi cùng con gái đến khu nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Kiên Giang viếng hộ một anh bạn quen từ yahooblog ngôi mộ của em trai anh mất từ năm 1978, người từ vùng bắc trung bộ (quê hương Quỳnh Lưu, Nghệ Tĩnh) đã vào nam chiến đấu và ngã xuống nơi đây, mãnh đất gần tận cùng của tổ quốc ...... Ở tại nghĩa trang này còn biết bao ngôi mộ ghi trên bia là "Vô danh" Thật là bùi ngùi làm sao...., các anh đã hy sinh cho quê hương đất nước nhưng tên anh không được ghi lên bia mộ, thân xác anh nằm đây, nhưng quê hương xứ sở gia đình anh ở đâu....? một câu hỏi không biết bao giờ mới có lời giải đáp...... Con gái tôi đốt hết bó nhang còn lại thắp lên các bát hương của các mộ lân cận, nhìn những ngôi mộ không tên cháu thốt lên "Mẹ ơi! tội nghiệp các chú ấy quá phải không Mẹ ! " .....




Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

SỰ ĐỔI MỚI CỦA KIÊN GIANG.

Từ trước ngày 22/1/2014 mỗi lần lưu thông của vùng bán đảo Cà Mau qua lại với vùng Tây Nam và TP Rạch Giá (Kiên Giang) tăng mạnh. Phà Tắc Cậu-Xẻo Rô nối liền huyện Châu Thành và huyện An Biên của tỉnh Kiên Giang. Đây là bến phà duy nhất ở miền Tây Nam bộ phải vượt qua hai con sông và chạy dọc một đoạn kênh. Đầu bờ Tắc Cậu cách bờ Xẻo Rô tầm hơn 2 km,
Phà Tắc Cậu còn có tên“chuyến phà về miệt thứ” bởi con phà sẽ đến một vùng đất có tên là: Miệt Thứ. Đây là tên chung chỉ vùng đất thuộc địa bàn các huyện An Biên, An Minh, Vĩnh Thuận và U Minh Thượng (Kiên Giang) nằm cặp sông Cái Lớn, chạy ra vịnh Rạch Giá rồi quặt trái xuống tới huyện U Minh (Cà Mau). Toàn bộ vùng miệt thứ trải dài trên 30 km kể từ sông Cái Lớn tới trung tâm huyện An Minh, rộng chừng 15 km tính từ bờ biển vào đất liền. Người xưa theo mốc thứ tự của các con rạch đặt tên cho địa bàn, lần lượt là Thứ Hai, Thứ Ba… tới Thứ Mười Một. Lần hồi những “thứ” ấy được ráp với “miệt” (giống như miệt đồng, miệt vườn) trở thành “miệt thứ”. Vào dịp cao điểm có khi cả 8 chiếc phà của Phà Tắc Cậu (tải trọng 25tấn/chiếc) hoạt động hết công suất nhưng vẫn bị ùn ứ hàng cây số xe cộ ở hai bên bờ vào giờ cao điểm, mỗi lần về thăm quê Vĩnh Thuận tôi rất ngại, dù cùng tỉnh Kiên Giang nhưng phải thức từ 4, 5 giờ sáng mới không bị kẹt phà, về kịp đến nhà cúng cơm buổi trưa.
Nhưng năm nay tôi rất vui khi Cầu Cái Lớn - Cái Bé nối "con đường tơ lụa” của ĐBSCL đã được thông xe vào ngày 22/1/2014, hai cây cầu Cầu Cái Bé dài 519,05m và cầu Cái Lớn dài 719,1m, chuyến phà Tắc Cầu từ nay sẽ kết thúc hoạt động và đi vào lịch sử. Đây cũng nằm trong dự án đường Hành lang ven biển phía Nam thuộc Chương trình Hợp tác Tiểu vùng Sông Mekong mở rộng, nhằm mục tiêu thiết lập tuyến đường bộ quốc tế dài trên 1000 km nối các khu vực kinh tế quan trọng của ba nước Việt Nam, Campuchia và Thái Lan cùng các nước khác trong khu vực. Dự án nhằm tạo điều kiện phát triển kinh tế đối ngoại, hỗ trợ phát triển kinh tế khu vực, củng cố an ninh quốc phòng và góp phần xóa đói giảm nghèo cho các tỉnh biên giới phía Tây Nam Việt Nam. Con đường này được xem là con đường thứ hai kết nối hành lang kinh tế Đông - Tây, mở ra nhiều vận hội mới cho các địa phương có con đường đi qua. Đây là niềm vui cho nhân dân đồng bằng SCL nói riêng và là niềm vui của nước nói chung.





























Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

KHÔNG CÒN GÌ NỮA.!

KHÔNG CÒN GÌ NỮA.!

Một người gọi điện đến nói chuyện với chuyên gia tư vấn tâm lý. Ông nói: 
“Tất cả đã kết thúc rồi, hết rồi. Tôi đã mất sạch tiền.sạch nhà và việc làm Tôi không còn gì nữa”. 
Chuyên gia tư vấn tâm lý hỏi: 
“Mắt anh còn nhìn thấy không?” Ông ta nói: “Vẫn nhìn được”. 
Chuyên gia lại hỏi: 
“Thế anh có đi được không?” Người kia nói: “Vẫn còn đi được”. 
Chuyên gia tâm lý lại nói tiếp: 
“Anh vẫn gọi điện được, tôi chắc là anh vẫn nghe tốt”. 
“Đúng thế, tai tôi vẫn tốt”. 
Chuyên gia nói: 
“Như vậy thì tôi khẳng định là anh vẫn đang còn tất cả, anh chỉ mất mỗi tiền thôi”.

Nhiều khi chúng ta cảm thấy tuyệt vọng đến mức cực điểm, chỉ vì chúng ta mất đi những vật ngoại thân, trong khi đó chúng ta vẫn còn đầy đủ không khí để thở, có đủ thức ăn để không đến nỗi bị đói. Vẫn còn rừng thì không sợ hết củi; chỉ cần ta còn cuộc sống, còn sức khỏe thì không có gì là không làm lại từ đầu được. 

(Sưu tầm)

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

BÀI HỌC VỀ LÒNG KIÊN NHẪN

Đã bao giờ bạn quan sát loài chim
xem chúng kiên nhẫn thế nào trước khó khăn ?
Để hoàn thành chiếc tổ, nó phải mất rất nhiều ngày,
đôi khi nó phải đi kiếm cỏ rơm từ rất xa
Thế mà khi tổ chim đã sẵn sàng cho ngày đẻ trứng,
bỗng dưng khí hậu, con vật, hoặc con người
hất rơi xuống đất cái tổ mà nó đã bỏ ra bao công sức.
Chúng làm gì ? Kêu ca, than thở hay bỏ cuộc ?
Không đâu ! Nó lại tiếp tục xây tổ mới …
Bình tĩnh và thanh thản
Đôi khi, và cũng hay xảy ra,
một con thú, trẻ em hay bão tố…
lại phá tổ của nó lần nữa, thậm chí chẳng để lại gì.
Nó sẽ nhanh chóng làm tổ lần khác nữa,
Lại đi lượm rơm, cỏ, lá, xếp thành ổ.
Đặc biệt, khi tiến hành làm tổ, chim vẫn cất tiếng hót.
Chim luôn luôn hót khi làm tổ…..

Trong cuộc sống, bạn phản ứng thế nào
khi công việc hoàn cảnh không giống như mình mơ ước ?
Có khi nào bạn hô lên “đủ rồi, với tôi thế là quá lắm rồi.”
Bạn thấy mệt mỏi ? Bạn thấy phí thời gian vô ích ?
Bạn thấy mình bị phản bội ?
Mục đích bỗng rời xa ngay khi bạn gần chạm đến ?
Bạn hãy cố giữ vững niềm tin và hy vọng.
Đừng sợ, vì có khó khăn mới thấy sức mạnh bản thân
Hãy kiên tâm. Vì chẳng bao giờ là trễ để khởi sự lại.
Dù xảy ra chuyện gì đi nữa… Đừng bỏ cuộc, hãy tiến tới.
Cuộc sống là phải có thách đố, vậy hãy đón nhận nó.
Và nên nhớ, đừng bao giờ ngưng sự kiên tâm

Sưu tầm.

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Suy ngẫm

Chuyện kể rằng : Có một tay thợ săn thiện xạ" bách phát bách trúng". Một buổi đi săn, hắn thấy hai vợ chồng con khỉ và một chú khỉ con đang hái quả trên cây. Hắn giơ súng. Đoàng! Con khỉ vợ trúng đạn vô đầu rơi xuống đất, chết không kịp ngáp. Khỉ chồng rú lên một tiếng rợn người và ôm con lao thẳng xuống đất... Ngồi trước ba cái xác của Gia đình khỉ gã thợ săn bất động hồi lâu rồi lặng lẽ mang xác khỉ đi chôn cất! Hắn về cả đêm trăn trở... Hắn nghĩ" cầm thú còn có tình nghĩa vậy huống chi là con người" Hắn lấy búa đập gãy súng và thề không đi săn nữa! 
(Sưu tầm)







Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

NHẬT KÍ CỦA MẸ.
                                                                     


Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời,
Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần?
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần,
Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng!
Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi,
Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con...

Một ngày tỉnh giấc, rồi Mẹ chợt nghe, vụng về con nói câu:"Mẹ ơi!"
Chiếc môi bé nhỏ thốt lên bất ngờ, khiến tim Mẹ vui như vỡ òa...
Đây là mặt đất, này là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con,
Bước chân bé nhỏ bước đi theo Cha, bước chân đầu tiên trên đường đời...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con biết bao!
Hãy cứ đi, Mẹ bên con, dõi theo con từng bước chân...
Ngày mai sau khi con lớn khôn, đường đời không như con ước mơ,
Hãy đứng lên và vững bước trên đường xa...

Ngày đầu đến lớp, Mẹ cùng con đi, ngập ngừng con bước sau lưng Mẹ,
Tiếng ve cuối hè, hát vang đón chào, ánh mặt trời soi con đến trường...
Ngày ngày đến lớp, dần dần con quen, bạn bè, Thầy Cô yêu thương con,
Bé con của Mẹ vẫn luôn chăm ngoan, khiến cho Mẹ vui mãi trong lòng...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con rất nhiều!
Những khuya ôn bài, con thức, xót xa tim Mẹ biết bao!
Từng kỳ thi nối tiếp nhau, tuổi thơ con trôi qua rất mau,
Ước chi con Mẹ mai sau sẽ thành công...

Một ngày Mẹ thấy con cười vu vơ, nụ hồng con giấu trong ngăn bàn,
Lá thư viết vội, có tên rất lạ, chắc là người con thương rất nhiều!
Một ngày Mẹ thấy con buồn vu vơ, cành hồng vẫn ở trong ngăn bàn,
Lá đâu đã vàng, hoa đâu đã tàn, cớ sao nhìn con úa thu sang?
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con rất nhiều!
Những kỷ niệm lần đầu yêu, suốt một đời đâu dễ quên...
Vầng trăng kia sẽ sưởi ấm con, và sau cơn mưa, nắng sẽ trong,
Sẽ có một người yêu con hơn Mẹ yêu...

Một ngày con lớn, một ngày con khôn, một ngày con phải đi xa Mẹ,
Bước chân vững vàng, khó khăn chẳng màng, biển rộng trời cao con vẫy vùng,
Một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng Mẹ chợt nhớ con vô bờ,
Nhớ sao dáng hình, nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ở nơi phương trời xa xôi, hãy yên tâm, Mẹ vẫn vui!
Từng dòng thư ôm bao nhớ thương, Mẹ nhờ mây mang trao đến con,
Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an...

Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con quay về,
Ấp trong đáy lòng, nhớ bao tháng ngày bé con hồn nhiên bên dáng Mẹ,
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy, con Mẹ vẫn bé như thiên thần,
Thấy con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhoà, Cám ơn vì con đến bên Mẹ...